Xuất khẩu lao động và những ngôi nhà vắng bóng tình thương

Khám phá nét đẹp của bộ bàn ghế gỗ phòng khách hiện đại
13 Tháng Tư, 2017
Thịt kho trứng vịt muối ngon cơm
13 Tháng Tư, 2017
05 ngày tết - 05 ngày được yêu thương

05 ngày tết - 05 ngày được yêu thương

Tết vỏn vẹn 05 ngày là thời gian quý giá nhất mà bé Quốc được sống trọn vẹn bên gia đình. Bởi lẽ, bố mẹ em đi biền biệt quanh năm suốt tháng để làm ăn sinh sống. Nhớ mẹ, em mong ngày nào cũng là Tết. Ngày nào cũng được gặp bố gặp mẹ, được sống trong tình yêu thương của người đã sinh ra em.

Bài viết liên quan:

Quốc và anh họ mình đang chơi đùa bên nhau

Quốc và anh họ mình đang chơi đùa bên nhau

Những ngôi nhà vắng bóng tình thương

Bé Quốc (tại xã Yên Thành – Nghệ An) sống cùng ông bà tính đến nay đã được 8 năm. Hết Tết, mẹ lại vào Nam làm mướn ty may mặc. “Mẹ con đi làm xa lắm, mẹ nói là đi kiếm tiền về nuôi con. Và dặn con phải nghe lời ông bà ạ”, em hồn nhiên kể lại cho chúng tôi.

Cháu ở cùng ông bà, ngày ngày bà đưa con đi học, nắng hay mưa vẫn đều như cơm bữa. Ngày bà đưa đi, có tối bà tới đón. Nhưng cũng có các hôm bà không đi đón được thì em phải tự đi bộ về.

Làng bên, (Mỹ Thành – Yên Thành) cũng có hai chị em Thủy và Quân sống với nhau. Cha mẹ đi làm ăn xa, chị gái thay mẹ chăm sóc em. Em còn nhỏ, mỗi lúc em nhõng nhẽo đòi mẹ mà Thủy không biết làm sao. Mỗi lần như vậy, chị giá chỉ biết ôm em, dỗ dành cùng với những giọt nước mắt lăn dài trên má. Còn bé Hoàng thì khấm khá hơn. Mẹ đi xuất khẩu theo chương trình lao động bên Đài Loan. Chị kiếm sống được nên cũng gửi tiền về đều đều cho ông bà. Mỗi lần gửi nào là quần áo, nào thì bánh kẹo, đồ chơi,… Chẳng thiếu thứ gì, lại là “hàng ngoại”.

Còn Quyên sống cùng ông nội từ nhỏ, giờ đã tới tuổi dậy thì. “Ở chừng độ tuổi này, tâm sinh lí nó có nhiều thay đổi, là con gái ‘đến kỳ’ nhưng tôi cũng có biết gì đâu mà khuyên bảo chúng. Đành phó mặc hết cho cô giáo ở trường”, ông Tùng – nội của Quyên, chia sẻ với chúng tôi.

Ông Tình – một người dân trong làng bộc bạch: “Giờ chúng nó toàn đi kiếm sống xa hết. Những đứa may mắn thì Tết có cơ hội gặp mặt mỗi năm chỉ có 1 lần, có những đứa mấy năm nay chẳng thấy đâu. Con cháu cứ giao hết cho ông bà, thế là xong”.

Vợ chồng chị Hà làm công nhân trong miền Nam, vì là gạo cội nên lương cũng khá (khoảng 15-20 triệu đồng/tháng/2 người). Tháng nào cũng gửi về cho ông bà chăm con và tích góp. Đi làm ăn được hơn mười năm nay, vợ chồng cũng xây được ngôi nhà ở quê, ao vườn đủ cả không thiếu thứ gí. Cuộc sống thế là tạm ổn.

Còn vợ chồng anh Minh, đi Hàn Quốc làm ăn được 6-7 năm nay. Mỗi năm tính ra gửi về cho ông bà 200-400 triệu đồng. Cũng gọi là làm ăn được nên cũng không muốn về. Anh Trúc (bố Hoàng) hết đi biển rồi đi Lào, hết chỗ này tới chốn kia. Khỏe mạnh, nên làm ra tiền nhưng chơi bạc, rượu chè, “chơi được” nên bao nhiêu năm làm ăn kiếm sống cũng không còn xu nào dính túi. Ngôi nhà ông bà xây sẵn khi cưới vợ chẳng có gì mới hơn.

Ở nhờ ông bà ở nhà đầu tư, thuê người xây nhà lớn. Trong nhà không thiếu 1 thứ gì. Con cái ở nhà được cha mẹ đầu tư cho con học hành bù đắp những thiếu thốn. Cuộc đời bước sang một trang mới lúc vợ chồng anh chị đi xuất khẩu.

Một số trường hợp như nhà anh Trúc, anh Minh xuất hiện ngày càng nhiều ở những vùng quê của Việt Nam. Hầu hết, người dân cả làng xây nhà cao tầng, có khá nhiều nhà trở nên ấm no. Tuy nhiên, hầu như mọi nhà đều vắng hơi ấm và sự chăm sóc của cha mẹ, mọi đứa trẻ nơi đây vẫn cảm thấy hụt hẫng, thiếu vắng một thứ tình cảm không biết đến khi nào chúng mới được cảm nhận như bao đứa trẻ khác.

Ngân Lưu

Bạn đang theo dõi bài viết:

Thông tin du học sẽ được chúng tôi liên tục cập nhật. Click vào đây để được chuyển tới cổng thông tin du học của chúng tôi. Hi vọng thông tin của http://tinchuyennganh.com hữu ích với bạn. Nếu bài viết có ích, ngại gì bấm LIKE ^^

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *